Articles by "Tâm tình thành viên"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm tình thành viên. Hiển thị tất cả bài đăng

KÝ ỨC MÙA HÈ

Nhà cậu tôi có cái ao huyền thoại lắm. Chỉ là một cái ao nhỏ nhỏ được đào để nuôi… vịt, tụi con nít trong xóm hay gọi nó là “cái ao c** vịt”. Xung quanh bờ ao ông cậu trồng đầy mía, nhưng đa số đều là chưa kịp lớn thì đã bị chúng tôi bẻ hết ráo, nước trong ao lúc nào cũng đục ngầu, vì lũ vịt Cỏ có bao giờ chịu đứng yên trên bờ đâu. Chỉ có những lúc trời mưa to thì chúng mới lật đật nhảy lên bờ, chui vào mái che. Thường thì mưa xong nước ao sẽ trong được một lúc vì có nước mưa từ trên trời rơi xuống và nước chảy vào từ con suối nối liền với cái ao, nhìn thôi là muốn nhảy xuống tắm rồi. Nhưng đó là những ngày bình thường, còn những ngày độ tháng 7 tháng 8, mùa hè đến… thì cái ao này lại là nơi mà tụi nhóc trong xóm, bao gồm cả tôi chọn làm địa điểm phá phách thường trực.

Chúng tôi quậy rất “chuyên nghiệp”. Cái ao nhà ông cậu hấp dẫn chúng tôi lắm. Buổi trưa trời nắng cháy da mà được ngâm mình dưới ao thì không còn gì đã bằng. Cái ao này có hai phần, một khúc sâu khoảng hai mét và một khúc nước ngang tới ngực. Chơi ở đấy có một sự phân biệt giai cấp rõ rệt. Thằng nào biết bơi thì tắm chỗ sâu, tha hồ bơi, tha hồ bày trò. Vì khúc ao đó vừa rộng mà nước vừa trong. Còn thằng nào cho chuồn chuồn cắn nát cả rốn mà vẫn cứ chìm nghỉm thì đành phải ngậm ngùi qua chỗ cạn để bơi, nhưng mà là “bơi chìm”( càng bơi càng chìm), khúc ao này vừa nhỏ vừa dơ, vì lũ vịt lúc nào cũng chọn chỗ này để tắm và... hành sự. Tôi nhớ mãi đó là hè năm lớp 6, khi trong đám bạn cùng lứa đa số thằng nào cũng biết bơi rồi. Tôi chả rõ là tụi nó tập từ lúc nào, nhưng thằng nào cũng bơi như rái vậy. Chỉ còn đúng hai thằng nhát chết vẫn chưa biết bơi, đó là tôi và thằng Đạt. Giống như thời phong kiến vậy, tụi ở giai cấp “thượng lưu” luôn nhìn tụi “hạ lưu” chúng tôi với ánh mắt khinh rẻ. Rồi chúng tôi vì đố kỵ mà quyết tập bơi cho bằng được. Suốt hè năm đó, trưa nào tôi cũng nhảy xuống cái ao *** vịt để tập bơi, và ngày nào cũng bị bà la sát - tức mẹ tôi tót roi vào mông. Mấy bữa đầu thì bả còn la vài câu, rồi tót cho vài roi. Được một tuần như vậy bả đâm nản, cứ thấy tôi đi đâu về mà người ướt mem là không nói không rằng đem cây tót luôn vài cái rồi xách tai kéo tôi vào nhà tắm. Tập được khoảng một tuần thì tôi chấm dứt thời kỳ bơi chìm, tức là tôi đã bơi được rồi, nhưng vẫn chỉ bơi được ở khúc ao cạn. Khoảng hai tuần nữa tôi mới dám ra chỗ sâu để bơi thử từng đoạn ngắn, rồi đẩy dài khoảng cách, rồi cuối cùng cũng bơi được hết cái ao. Cảm giác lúc đó thực sự là hạnh phúc. Chấm dứt thời kỳ lầm than chịu nhún nhường trước bọn “thượng lưu” đáng ghét, tôi hiên ngang lấn qua chơi chung khúc ao với tụi nó. Từ đó thì không còn sự phân tầng giai cấp nữa. Thực sự đó là lần duy nhất trong đời tính đến bây giờ tôi cảm thấy tự hào về bản thân mình.

Có một sự thật là nếu bãi chơi là một cái ao thì biết bơi sẽ là một lợi thế lớn. Lúc mới biết bơi, còn ghiền cái trò lặn ngụp dưới nước, tôi tắm suốt cả ngày. Kể cả những lúc trời mưa, khi đám bạn đã về hết, thì tôi với thằng Đạt vẫn không chịu về, lúc đó hai thằng ghiền quá tắm dưới mưa luôn. Thật ra lúc trời mưa thì nước ao ấm lắm. Mà những cơn mưa mùa hè thì vừa to vừa dai dẳng. Nhớ lần đó hai thằng tắm dưới mưa bơi từ bờ bên này qua bờ bên kia để bẻ mía, bẻ xong ngậm vào miệng rồi bơi lại bờ bên này ngồi ăn. Không hiểu sao mía lúc đó ngọt hơn bình thường. Chắc là vì lúc bơi ngược lại,những cây mía đã được rửa bằng thứ nước ao “sạch nhất” nên mới ngọt vậy. Lâu lâu nghĩ lại bất giác lại rùng mình, tự hỏi sao lúc đó mình chơi “khôn” thế.

Đó là hè năm lớp 6, khi mà cái sự trẻ trâu của tôi được đẩy lên tới đỉnh điểm. Những cái hè sau đó, chúng tôi vẫn bày trò phá làng phá xóm, độ “sạch sẽ” của các trò chúng tôi bày ra ngày càng được nâng cao. Cái ao nhà ông cậu vẫn là địa điểm quen thuộc cho những trò trời đánh của chúng tôi. Bơi cho chán, lũ nhóc lại chuyển qua chia phe đập lộn dưới nước, lặn xuống đáy ao móc bùn lên ném nhau tá lả, có thằng bị bùn bay vô mắt, bữa sau thấy con mắt đỏ ngầu, thế mà cứ lì, để vậy chơi tiếp. Lâu lâu nhà ai có trái cây, chúng tôi lại chuyển địa điểm chơi, qua đó hái trộm, xui cho thằng nào đi chung nguyên đám mà bị chủ nhà thấy mặt, là thể nào tối về cũng no đòn. Nhưng mà vui lắm, cái việc tối hôm nay bị no đòn thì chả liên quan gì tới cái việc trưa mai lại đi hái trộm trái cây tiếp cả. Khoảng thời gian đó cứ hè là chúng tôi lại tụ tập lại chơi với nhau. Đến khi vô năm học thì không chơi nữa. Những trò chơi đó không đủ sức hấp dẫn để chúng tôi bỏ học đi chơi. Nên bây giờ nghĩ lại tôi lại vui vì mình có một tuổi thơ đầy dữ dội, mai mốt nếu có con thì mình sẽ kể những chuyện này hoài cho xem.

Khi lũ nhóc chúng tôi lớn hơn một chút thì những trò chơi mùa hè không còn hấp dẫn như trước nữa. Với tâm trí tò mò, hứng thú với những cái mới. Chúng tôi bắt đầu “nghiện” chơi điện tử. Hè năm tôi chuẩn bị lên lớp 9, chúng tôi trải qua một khoảng thời gian khá dài làm bạn tâm giao với bà Bốn, chủ quán điện thử thùng. Loại trò chơi điện tử này lúc đó rất phổ biến, chúng tôi phải mua những thẻ kim loại tròn giống đồng xu để nhét vào máy chơi, mỗi thẻ được chơi một trò. Trưa nào cũng vậy, chúng tôi lại xách xe đạp (dĩ nhiên là phải trốn mẹ) ra thăm bà Bốn. Chúng tôi ghiền tới nỗi mà cứ rảnh thì lại đi, lâu lâu đi mua đồ giúp mẹ còn dư một hai ngàn gì đấy cũng ráng vô thăm bà Bốn cho bằng được. Đến nỗi mà vô năm học rồi chúng tôi vẫn còn chơi. Thậm chí chơi còn nhiều hơn, đắm chìm trong những trò chơi xa xỉ, tôi không còn để ý đến chuyện học hành nữa. Tôi không biết hối hận là gì cho đến khi mọi chuyện bị mẹ tôi phát hiện. Bả la tôi quá trời… Bữa đó lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc, chả biết sao nữa, tôi bắt đầu suy nghĩ. Rồi tôi cũng phát hiện ra cái điều mà ai cũng biết, ham chơi tới mức bỏ bê việc học là tội đáng treo lên cây xử bắn hơn bất cứ tội nào.

Sau dạo đó tôi không chơi điện tử thẻ nữa, mà chuyển sang trò khác có vẻ “tin học” hơn, game online. Tôi chơi nguyên năm lớp 9. Lại một lần nữa tôi biết chịu suy nghĩ. Lần này thì mẹ tôi không phát hiện ra được. Đến cuối năm học, là thời gian ôn thi vào lớp mười… tôi bỏ game. May mà lúc đó tôi ý thức được. Sau này mặc dù học theo ngành công nghệ thông tin, nhưng tôi vẫn không chơi game lại, không hiểu vì sao nữa. Có vẻ như là do tôi phát hiện ra chơi game online thì không vu bằng đi tắm ao (cười).

Kể từ hè năm lớp 9, mùa hè trong tôi không còn tuyệt vời nữa… có lẽ vì những trò chơi phá phách với lũ bạn không còn phù hợp nữa. Thời gian của chúng tôi chủ yếu dành cho việc học. Lúc đó suy nghĩ cũng khác đi một chút, nên cách tôi cảm nhận mùa hè cũng khác đi. Tôi bắt đầu phải ra ruộng phụ mẹ gặt lúa rồi vác lúa về phơi. Đêm đêm lại vác đèn pin đi soi cua đồng. Đi soi cua cũng là kỷ niệm đáng nhớ của tôi, ba anh em mỗi thằng một cái đèn pin đêm nào cũng đi chung với nhau, ra tít mãi đồng xa… tới khuya mới về, có bữa nắt được cả mấy ký, có bữa bắt được nguyên con rắn nước đang mang bầu. có hôm đi ra tới giữa đồng thì trời mưa. Ba anh em chạy muốn són ra quần, vô tới nhà thì thùng cua trống không.

Bây giờ lên đại học mùa hè của tôi cũng hay lắm nhá. Vì phải học Anh Văn nên tôi không về quê nghỉ hè. Ở thành phố chơi, may thay là đứa bạn tôi thích (dĩ nhiên là nữ) chịu đi chơi với tôi. Rảnh rỗi thì tôi lại tham gia một vài hoạt động công tác xã hội. Đi phụ bếp cơm chay được vài tuần, suy nghĩ của tôi thay đổi nhiều lắm. Đúng là cuộc sống ý nghĩ là cuộc sống của sự chia sẻ.

Thời gian trôi , con người thay đổi, suy nghĩ thay đổi, dẫn đến những điều xung quanh họ cũng thay đổi. Cuộc sống ngày càng phát triển, internet đã về tới tận nông thôn, công nghệ đã trở thành thứ không thể thiếu trong cuộc sống. Bọn trẻ ngày nay không còn đi tắm ao, hay đi phá làng phá xóm nữa. Thay vì chia phe ném đất bùn, bọn nhóc lại chia team để bắn đột kích, thay vì đi hái trộm trái cây rồi ù chạy té khói khi bị phát hiện, bọn nhóc chuyển sang trộm hoa màu của người khác trên trò chơi “nông trại vui vẻ”, (cười) . Cái ao huyền thoại ngày nào rốt cuộc cũng chỉ có lũ vịt là gắn bó lâu dài với nó, thảo nào mà nó có tên là ao c** vịt.
Khôi đẹp trai
30/9/2015
P/s: Tặng mọi người bài hát này

[youtube src="Xlc8j71Sho8"/]

Cũng như mọi năm, ngày 15/8 âm lịch năm nay vẫn là ngày trung thu, tuy nhiên có một sự thay đổi to lớn trong cuộc đời tôi. Năm nay tôi có Trung thu, một cái tết trung thu thật sự.

Từ bé tới giờ tôi có biết trung thu là cái quái gì đâu, chỉ biết rằng đó là ngày mà những đứa trẻ sẽ được gọi tới nhà văn hóa của xóm để được phát một gói kẹo nho nhỏ rồi đi về, mấy cái kẹo cũng chẳng tới là đâu. Năm này rồi năm khác trôi qua, vẫn không có gì thay đổi trong quy cách đón trung thu của những đứa trẻ làng quê, và cứ thế vẫn cứ tiếp diễn.

Thời gian trôi, rồi tôi cũng lớn, tôi phải xa cái làng quê thân thương bé tí tẹo để bước chân vào một thành phố lớn thứ hai Việt Nam, đông đúc và nhộn nhịp. Nhớ lúc mới vào, với dáng vẻ ngây thơ của một thằng nhà quê, không mấy người quen biết, tôi bắt đầu tập thích nghi với cuộc sống mới. Vốn ham vui và thích sinh hoạt, tôi tìm đến Thiên Ân với một cái duyên, cái tình. Nếu vào sớm một vài tuần thì tôi cũng đã được biết đến Trung thu sớm hơn bây giờ ít ra cũng là một năm. Tuy nhiên, có ai đó đã sắp xếp và chuẩn bị cho tôi như thế, buộc tôi phải làm quen, tập tành và học hỏi để đến ngày hôm nay tôi sẽ là người đứng ra tổ chức một chương trình trung thu cho các em nhỏ, tất nhiên là có những người khác cùng đồng hành.

Sau bao ngày chờ đợi thì cuối cùng cũng tới cái ngày ấy. Bước lên xe trong tâm thế háo hức hồi hộp, vừa muốn xem thấy kết quả nhưng tôi cũng muốn nếm trải xem trung thu là như thế nào. Trong cương vị của ban tổ chức, mặc dù không phải làm gì nặng nhọc nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi khi phải chạy đôn chạy đáo để lo lắng chuyện này chuyện kia. Dụng cụ không vừa hoặc thiếu, bất giác trời lại đổ mưa, thánh lễ kéo dài hơn dự định… bao nhiêu là vấn đề xảy đến khiến tôi không thể yên tâm. Và rồi niềm vui vỡ òa khi trông thấy bầu trời quang đãng khi lễ xong, thấy sân khấu trở nên lộng lẫy sau khi biên chế, thấy chương trình chạy đúng tiến độ mặc dù có cắt đi 5 – 10 phút phần trò chơi, và đặc biệt là thấy nơi các em một niềm vui hạnh phúc, nơi bố mẹ các em cùng những người có mặt một sự hài lòng, tất cả đều nở nụ cười tươi chen chúc dưới ánh đèn lồng lung linh huyền ảo.

Chương trình khép lại cũng có thể gọi là thành công, mọi người lên xe ra về trong tình cảm của cha xứ, của các bậc hiền mẫu, các anh chị Giáo Lý Viên và đặc biệt là của các em. Khi chuẩn bị là người gần cuối cùng bước lên xe, tôi chợt trông thấy từ ngoài cổng có hai ba ánh đèn lồng le lói tiến vào, hóa ra là của mấy em ở gần nhà xứ bảo mẹ dẫn đường quay lại để tiễn chúng tôi. Thật đáng quý giây phút lúc này, nó đã hóa nên thiêng liêng, quý giá trong sự đơn sơ chân thành của các em.

Kết thúc trong niềm vui, niềm hạnh phúc, lần đầu tiên chính bản thân tôi đã có một mùa Trung thu ý nghĩa, nhưng đâu đó ở một góc khuất trong tâm trí, tôi vẫn còn thấy buồn, vẫn còn nhiều suy nghĩ. Tôi chợt nhớ đến tuổi thơ rồi bất giác nhớ đến quê nhà. Bỗng văng vẳng bên tai câu nói “làm phúc nơi nao để cầu ao rách nát”. Quả đúng là như thế, bao đàn em thơ ở quê nhà cũng có biết trung thu là cái gì đâu. Các anh chị sinh viên mỗi người học mỗi thành phố hằng năm vẫn kêu gọi đóng góp để tổ chức trung thu cho các em thiếu nhi, nhưng ở nơi đâu chứ tại quê nhà vẫn còn chưa được nếm. Tôi nói vậy nghe có vẻ hơi ích kỉ nhưng sự thật thì vẫn là sự thật. Nhớ lại chương trình trung thu vừa rồi, nhìn các em vui vẻ xem văn nghệ, múa lân, vui vẻ nhận quà và rước lồng đèn, ngay trên khuôn mặt bố mẹ các em cũng không thể giấu được niềm hạnh phúc, lòng bỗng chùng lại khi nghĩ về đàn em ở quê nhà vẫn còn chưa biết đến lồng đèn, chưa biết mùi vị của chiếc bánh trung thu. Hằng năm, cứ đến mùa trung thu thì bọn trẻ xóm tôi cũng chỉ chờ đợi có mỗi gói kẹo nhỏ con trong đó có một vài loại kẹo không đáng bao tiền. Bọn nó đâu có dám mơ ước gì xa xôi, được ít cái kẹo ăn là mừng rồi, đâu cần quan tâm gì lồng đèn hay đêm hội.

Nghĩ thế thôi chứ biết sao được, trung thu đến không phải trong dịp hè, nhà thì xa xôi, các anh chị sinh viên mỗi người học mỗi ngã, kinh tế lại thuộc dạng khó khăn, thế nên không biết đến bao giờ những đứa trẻ ở làng quê tôi mới có thể tiếp cận được với cái tết trung thu mà đáng ra là dành cho tụi nó.

Và tôi thầm ước…
Hoàng Quốc
-28/9/2015-

Hè luôn là những ngày rong ruổi khắp nơi không chỉ riêng tôi mà tôi tin rằng rất nhiều người khác cũng thế. Ngày bé, mỗi lần tụ tập của những thằng con trai trong xóm luôn là một lần đi khám phá một vùng đất mới. Thường thì những lần đó, chúng tôi hay đi vào rẫy của một thằng trong bọn. Đi hết rẫy của cả bọn thì chuyển sang rẫy của cô dì chú bác nhà chúng nó, hết nữa thì chuyển sang rẫy hàng xóm của rẫy nhà chúng nó,… Gần giống như ngày nay giới trẻ hay đi phượt vậy, chỉ có điều chuyến đi ngắn hơn và không có trang bị phương tiện gì hết. Tất nhiên là đi bộ và tuyến đường đi vô rẫy chúng chọn luôn là tuyến đường “tắt”, đây là đường không chính thống chỉ có đám trẻ con xóm tôi biết, rất khó đi nhưng thú vị. Các hoạt động diễn ra khi đến địa điểm luôn là tắm ao, tắm suối, ăn các loại trái cây có thể ăn được trong vườn, câu cá, bắt cua,… Những chuyến khám phá rẫy không phải của người quen luôn thú vị và hồi hộp nhất, chuyện bị chủ vườn cầm roi dí chạy té khói thường xảy ra và đó là phần thú vị nhất. Khi đó mọi giác quan trên cơ thể được phát huy một cách mạnh mẽ nhất để giúp mình chạy thoát, tứ chi hoạt động hết công suất để chạy, tai nghe ngóng bước chân chủ vườn, mắt có tầm nhìn xa trên 10km mặc dù có nhiều cây cối che khuất, não liên tục thu thập dữ liệu và xử lí ra đường chạy thoát. Đám con nít xóm tôi mà đi thi Olympic điền kinh thì có khi hơn cả Usan Bolt. 
Tôi rong ruổi hết những mùa hè thời “trẻ trâu” như thế.

Hè sinh viên, nhiều lựa chọn: đi làm thêm, ở nhà phè phỡn bù lại những ngày học, đi du lịch bụi,… nhưng sao tôi lại nhớ những mùa hè rong ruổi đó đây thời trẻ con. Thôi thì “đi cho biết đó biết đây, ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn”. Thế rồi tôi tìm ra lựa chọn cho mình, rong ruổi Kon Tum với Thiên Ân. Năm nhất, nghe rủ rê và đi. Ban sáng rong ruổi qua tất cả các các buôn làng của DakJak vừa đi chơi nhưng mà vừa thấm, thấm cái nghèo, cái khổ, cái thiệt thòi nhưng lại thấm cái tình. Ban chiều vui chơi sinh hoạt, dạy học tuy mệt mỏi nhưng thấy được những tiếng cười, những ánh mắt to tròn ham học mệt mỏi bay đâu mất. Ban tối, những câu chuyện trên bàn ăn không ngớt tiếng cười, nhưng đâu đó trong những câu chuyện là sự lo lắng, bất bình của cha trước một chế độ dối trá, trước những kẻ lãnh đạo thiếu trách nhiệm. 11 anh chị em Thiên Ân ăn chung, ngủ chung, làm chung cùng nhau vượt qua những khó khăn, có những cãi vã, bất hòa, những giọt nước mắt nhưng điều đó càng thắt chặt tình anh em. 11 người của hội Kon Tum vẫn thường xuyên gặp nhau để kể về những kỉ niệm, cùng nhau ngồi xem lại hình và kể tên từng đứa trong hình, gọi nhau bằng những cái tên biệt danh được đặt trên núi. Tôi thầm nghĩ: đội hình Kon Tum đẹp nhất là 11 người này. Mùa hè năm nhất trôi qua.

Tôi muốn kể nhiều hơn về mùa hè năm hai mới trải qua, nhưng đâu đó trong trí nhớ chỉ còn lại những mảnh nhỏ kí ức không thể tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh. Tôi quyết định quay lại DakJak một lần nữa để hoàn thành những dự định ấp ủ từ năm ngoái nhưng hè đã qua mà vẫn chưa có cái nào ra hồn. Rong ruổi trên cao nguyên về với làng DakNai và tôi quyết định gắn bó với DakNai trong suốt mùa hè. Những con chữ “a bờ cờ” sao mà dạy khó thế, sao mà tốn công sức thế. Và rồi tôi chẳng dạy được em nào đọc viết cho ra được dù một từ. Một lần nữa tôi lại thấm thật sâu cái sự thất học vì nghèo đói. Những câu hỏi bâng quơ đôi khi lại đau nhói, “vì sao em không đi học nữa?”, các em chỉ cúi gằm mặt, và đâu đó những giọt nước mắt ứa ra. Đúng là “có thực mới vực được đạo”, cái ăn còn loay hoay thì sao dám nghĩ đến chuyện đi học. Nồi cơm nguội ngắt với vài con cá khô mặn đắng, những món ăn tôi không nghĩ đó là đồ ăn, lu gạo trống không đóng mạng nhện từ khi nào,… Quả ổi non, trái me xanh, hạt bắp nướng, và nhiều những loại quả kì lạ khác là những món ăn ngon lành của đám trẻ con. Có lần, mấy đứa bé lại nhà cha chơi, đi ra đằng sau bếp và hỏi xin tôi những gói muối mì gói mà hồi sáng bỏ lại, tụi nó la lên sung sướng như vớ được kho báu khi tôi đồng ý, chợt thấy lòng quặn lại.

Tôi rất thích những lần một mình đi bộ vô làng, cảm nhận từng bước chân, hít hà cái không khí cao nguyên, những giọt mưa đêm vẫn còn lâm râm. Một trong những lần như thế tôi vô tình bắt gặp hình ảnh mà tôi cho là đẹp nhất mùa hè: ba cô bé Hè, Thế và Hân Vũ khoác vai nhau đi lên nhà thờ vừa đi vừa hát bài Hine Ma Tov, rồi la lên: anh Vũ Spêl! khi bắt gặp tôi. Bất giác nhớ lại câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”, mới đầu tôi chỉ mong nhanh chóng xong việc rồi về, nhưng thời gian càng trôi qua, mảnh đất DakJak càng níu chân lại. Rảnh rỗi ngồi nhớ lại, những mảnh kí ức lại ùa về. Nhớ cha Vũ giản dị, nóng nảy, vui tính và câu nói huyền thoại: “không có cái gì trong đầu”. Nhớ thầy Năng năng động, nhiệt tình lúc nào cũng có chuyện vui để kể. Nhớ sơ Trúc dịu dàng, ân cần luôn chăm lo đến từng thành viên trong đoàn không phân biệt Thiên Ân hay Đức Bà lại còn hiểu tâm lí sinh viên nữa chứ. Nhớ nồi chè khê của chị Khuyên, món rau câu mới lạ của bạn Hương, bộ ba DakBlai nhí nhảnh, những lần tắm suối và đôi mắt kính “5 tỉ” đã mãi ở lại nơi con suối, đêm trăng rằm trước ngày về ngồi đàn hát nghêu ngao trước cổng. Nhớ cả những cơn mưa bất chợt và dầm dề, những ngày nắng ít ỏi, con đường sình lầy vào làng. Và tôi nhớ cả em nữa, cô bé ạ!

Như thế, tôi rong ruổi hết hai mùa hè của thời sinh viên. Vẫn còn những mùa hè phía trước để đi đến những vùng đất xa xôi để rong ruổi và để thấm.
Vũ Bình
30/08/2015
Bình luận:
Giờ mới đọc. Hay quá! ^_^
Hoang Thanh
Nhớ đêm trăng tròn.
Huyền Huyền

Những thiên thần da nâu bóng, quần áo nhuộm màu đất, tóc nhuộm màu nắng, e ấp dưới cặp mi cong một đôi mắt to tròn, trong trẻo, mở cửa đi vào một tâm hồn trong veo (lý do tôi gọi các em là những thiên thần trong veo)...

“Còn lại nơi ấy mắt biếc, còn lại nơi ấy luyến tiếc…” (Nơi ấy – Hà Okio). Chẳng biết “nơi ấy” của chú Hà Okio là nơi nao, chớ “nơi ấy” của tôi là nơi có những cơn mưa không buồn và những ngọn gió ấm áp, có hàng trăm đôi mắt biếc của những thiên thần trong veo và hàng ngàn luyến tiếc se siết mãi con tim. Kontum chớ đâu!

Trước đi đặt chân lên “nơi ấy”, tôi dọn sạch con tim, dẹp bớt ích kỉ, hẹp hòi và định tâm sẽ yêu thương bất cứ thiên thần trong veo nào tôi gặp gỡ. Thế mà, cảm xúc ngày đầu tiên gói gọn trong ba chữ “muốn về nhà”. Vì nhận ra bản thân kém cỏi trước nhiệm vụ nặng nề, và sự lạ lẫm đẩy tâm hồn vào chốn bơ vơ. Đêm nằm dặn mình: “mở lòng ra đi nào tôi ơi!”;ừ thì mày chẳng giỏi bằng ai, nhưng mày có thể yêu thương các thiên thần trong veo nhiều hơn ai cả”; “phải làm thân với các thiên thần càng nhanh càng tốt, kẻo vừa kịp gắn bó thì đã phải chia xa”. 

Tấm lòng đâu giống như cái cửa, nói mở là mở toang được liền, thôi thì mở miệng ra cười trước đã, và cố gắng nhớ mặt, nhớ tên các thiên thần trong veo. Đến ngày thứ ba thì thành công đã cười lại với tôi, một thiên thần trong veo thủ thỉ vào tai tôi: “Em muốn ở với chị, ăn với chị, ngủ với chị luôn”. Tôi nghe niềm vui nhảy nhót nơi lồng ngực và hăm hở tiếp tục làm quen với mảnh đất lấp lánh mưa này.

Ừ thì làm quen với cái khí hậu buồn cười, ban ngày nong nóng, ban đêm lại rét run, mở mắt ra thấy mưa, nhắm mắt lại nghe mưa. Rồi thì làm quen với rừng núi vây quanh tứ phía, với không gian sống chật hẹp và thiếu tiện nghi. Làm quen với những thiên thần da nâu bóng, quần áo nhuộm màu đất, tóc nhuộm màu nắng, e ấp dưới cặp mi cong một đôi mắt to tròn, trong trẻo, mở cửa đi vào một tâm hồn trong veo (lý do tôi gọi các em là những thiên thần trong veo). Ừ thì làm quen với cái mùi nồng nồng đặc trưng của các thiên thần trong veo, quen đến nỗi lý trí không cho đó là mùi hôi nữa, mà chỉ còn cảm giác thân thuộc. Không quên làm quen với con Bảo Bảo lông vàng với sở thích rất phiêu là nằm ngủ trên gian cung thánh. Và rồi quen với nhà gỗ nền đất, tường tận cái sự thiếu ăn, chạm vào cái nghèo thật rõ, thật sâu, thật thấu, thật đau! 

Quen rồi, yêu rồi, cảm giác bơ vơ cũng trốn biệt. Các thiên thần trong veo đón nhận tôi luống cuống một cách nồng nhiệt, nhút nhát một cách ngọt ngào đến lạ. Các thiên thần thỏn thẻn đáp lại nụ cười của tôi. Che mặt cười, cúi đầu cười, nấp sau lưng bạn cười, những nụ cười lấp ló duyên quá trời. Các thiên thần hỏi và nhớ tên tôi ngay ngày đầu tiên. Các thiên thần thích lại gần tôi dù chẳng dám bắt chuyện. Tôi hạnh phúc quá xá khi được các thiên thần tranh nhau đứng cạnh, đi cùng, nắm tay, xách giỏ giúp tôi. Các thiên thần thích được tôi ôm, bế, cõng, quay mòng mòng hay bật ngửa lên trời. 

Tôi tưởng mình đang ở trên thiên đàng. Có thiên thần hỏi tôi “chị có lạnh không?”, trong khi tôi mặc áo ấm, còn em mong manh một chiếc sơ mi màu đất, rơi đâu rồi nút áo cuối cùng? Có thiên thần nhắc tôi đi cẩn thận, chỉ cho tôi “chỗ này trơn nè chị”. Lại có mấy thiên thần thả mái tóc rối và bết ra để nhường tôi sợi thun duy nhất, cột cho tôi hàng chục con rít. Khi ngôi nhà thờ lợp bằng tôn và cột gỗ đang oặt ẹo chống chọi mưa gió, có thiên thần len lén nhét vào tay tôi trái nhãn non, hay vài hạt bắp rang còn ấm sực yêu thương. Đi đường có các thiên thần í ới gọi “chị Gà, chị Gà ơi!”. Vui khó tả. Bữa cơm lại có 3 thiên thần hè nhau gắp cái đùi gà duy nhất vào chén tôi, miệng cười tươi rói, “chị ăn đi chị”, trong khi nếu các em được hỏi thích ăn gì nhất, câu trả lời sẽ là “thịt”. Hôm lại có thiên thần xắn chè trôi ra thành từng miếng nhỏ cho tôi ăn, trong khi các em cùng dùng bữa nhưng không được phần tráng miệng đó. Các thiên thần dạy tôi những bài học ngọt lịm.

Càng van xin thời gian đứng lại nó càng cắm cổ chạy, nụ cười đểu còn phảng phất khóe miệng. Đêm cuối cùng ở nơi ấy buồn đến nghẹn thở. Không khóc nổi. Sợ tái tê cái ngày mai không còn các thiên thần bên tôi, lấy nụ cười nào xoa dịu niềm đau đang lở loét? Mưa sẽ lại buồn và gió chẳng còn ấm. Cảm ơn những nụ cười thiên thần ngày qua đã giúp tôi nén nỗi buồn lại mà đón lấy niềm vui, lần đầu tiên, tạm quên được con tim đang rạn vỡ vì tình yêu lớn để chú tâm vào hàng trăm tình yêu nhỏ này. Ừ nhỉ, đem gom lại không lớn hơn à? 

Thế rồi chia ly. Tiếng khóc thiên thần vang một mảnh trời Kontum không níu nổi những bánh xe vô cảm của con Mec cà tàng. Kẻ ở người đi biết ai buồn hơn? Lòng đau rã rời ngôn ngữ nào tả nổi? Chỉ còn lại đây những món quà vô giá, chiếc vòng màu tím méo mó, bị thời gian cào xước trầy trụi; chiếc kẹp tóc cũ xỉn hình hoa 6 cánh, gãy mất 3 cánh rồi; sợi dây thêu hoa văn cột ngang trán kỉ niệm ngày rước lễ lần đầu… Nhận quà mà đau thắt. Gia tài của các em còn gì quý giá hơn không? Và đây những dòng thư xiêu vẹo trên trang giấy lấm tấm bùn đất, thường sai chính tả và thiếu dấu câu. “Chị có khẻo không em rất nhớ chị lắm”; “em Y Bảng yêu chị Gà”; “chị ơi em nhớ những ngày chung ta đi chung vơi nhau ngày ấy là ngày em hạnh phúc nhất trong đời”; “em nhớ chị đến nỗi không nuốt nỗi một tô cơm”; “em yêu quý chị Hiền cũng như các chị sinh viên nhưng em lại thích chị Gà tại vì chị Hiền xinh đẹp”; “chị ơi chị lên xe đừng khóc nữa”; “chị Gà em trúc chị đi đương bìn an”… 

Chia xa thật rồi! Ly biệt thật rồi! Nếu nàng gió Lâm Đồng có bay đến Kontum một ngày nào đó, xin giúp tôi thủ thỉ vào tai từng thiên thần một, “chị Gà yêu em!”.

P/s: 1. thương cha, thương sơ, thương hội Kontum nữa mà dài quá rồi ko dám viết tiếp
2. Vũ chó chết ơi, đấy là cách gọi trìu mến của chị đó, đừng giận nha. con chó nhà chị còn sống nhe răng mà chị cũng gọi là Muối Tiêu chó chết đó.
Little Angel
25/8/2014

[full-post]
BAO GIỜ EM MỚI BIẾT YÊU?
"Đối với Blue, không gì quan trọng bằng tình yêu và lòng chung thủy"

Em tròn 19 rồi anh ơi! Vậy mà em vẫn cứ trăn trở hoài: “Tình yêu là gì? Bao giờ em mới biết yêu?”

Những ngày đầu gặp anh, tim em rung nhè nhẹ những điệp khúc nắng mai. Đơn giản vì anh có một cái bụng tốt, một tâm hồn đẹp và nhan sắc bình thường nên không lo phải giành nhau với ai. Em cố gắng hết sức để không thích anh vì biết rằng dính vào chuyện tình cảm là vướng vô một khối tơ rối ren phức tạp mệt mỏi. Nhưng anh lại cứ tốt với em quá cơ, tốt đến mức nhiều khi em muốn la lên với anh: “Đừng quá tốt với em như thế!”, và đồng thời tự hỏi: “Đối với ai anh cũng tốt như thế à?

Nhưng rồi con tim em đã bị mặc định, nó liên tục hướng về anh vào những thời điểm bất chợt không ngờ, khoảng 30 cái bất chợt trong một ngày, phớt lờ sự gào thét can ngăn của lý trí. Khi em ngủ gà gật trong lớp nè, hay khi đang chăm chú nghe cha giảng, khi em ngắm bầu trời đêm mà chẳng có ngôi sao nào, hay khi chợt bắt gặp một bông điệp vàng rụng xuống thảm cỏ xanh mướt… chỉ đơn giản là nghĩ đến anh. Nhớ anh thật nhiều… Ôi Chúa ơi! Em thích anh mất rồi. 

Thích một hồi em tự hỏi: “Như thế có được gọi là yêu không nhỉ?”. Em làm người lớn rồi cơ mà. Đáng lẽ phải được cấp giấy chứng nhận biết yêu rồi í chứ. Yêu đơn phương thôi cũng được. Nhưng chẳng có hiệp hội hay tổ chức nào phân loại và cấp bằng cả, nên em cứ tự truy vấn lòng mình rồi mỏi mòn chờ cái đầu gối xử lý thông tin và trả lời em nghe. Còn anh là kẻ vô tư khuấy động tâm hồn em rồi quay lưng chẳng hay biết gì về cơn chấn động mà mình gây ra.

Không cam tâm để anh “nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật” sau khi hồn nhiên đánh cắp trái tim em như vậy được. Em muốn “tấn công” anh. Em bắt đầu lên kế hoạch cho phi vụ “bắt cóc trái tim” anh. Em lên mạng học hỏi đủ loại bí kíp và chiêu thức được cố nhân truyền lại, em đặc biệt thích các chiêu thức ngầm mà hiệu quả. Nhưng áp dụng khó lắm anh ơi! Đúng là “Yêu rất nhiều mà chẳng được bao nhiêu - Người ta phụ hay thờ ơ chẳng biết”, nhà thơ thần tượng của em nói quả không sai.

Sau một thời gian hăng say “dùi mài kinh sử”, em hồi hộp thử xem kế hoạch tác chiến của mình đạt kết quả gì chưa. Em lên Google search “biểu hiện của con trai khi thích con gái”, ngồi nghiên cứu chán chê, rồi hỏi cả chuyên gia tư vấn tâm lý Phạm Sỹ. Thế mà khi gặp anh tim em nhảy lung xung bung, đầu óc quay cuồng, chân tay luống cuống, quên sạch mọi thứ lý thuyết, để khi xa anh lại xuýt xoa: “Ôi trời! Quên mất không để ý xem có trúng được biểu hiện nào không”. Nhưng nếu có thì em phải nhận ra liền chứ? Anh không xao động tí xíu nào sao?

Sau một thời gian chếnh choáng vì say nắng trầm trọng, kẻ say ngốc nghếch là em cũng tự tỉnh. Em chợt nhận ra tâm trí em không còn lạc về phương anh nhiều như trước nữa, em không còn vồ ngay lấy điện thoại đọc ngấu nghiến khi có tin nhắn của anh, ít khi dành 3 kinh buổi tối cho riêng anh, cũng chẳng còn sôi máu khi ai đó “ve vãn” anh trên Facebook. Sao thế nhỉ? Xuyên không gian mà hướng về phía anh, em thầm hỏi: “Anh đã thả trái tim em ra rồi sao?”. Em đâu phải kẻ hời hợt nông cạn đến mức thích và chán một người chỉ trong một sớm một chiều. Sao thế nhỉ? Em buồn và thất vọng quá! Thế này thì gọi gì là yêu chứ? Có hạnh phúc đấy nhưng chưa đến mức điên cuồng, có mong nhớ đấy nhưng chưa quằn quại, có ghen tuông đấy nhưng chưa lồng lộn, có khao khát đấy nhưng chưa tan chảy. Và mọi thứ nhạt màu nhanh quá anh ơi!

Nhưng Tình Yêu à (cho phép em gọi anh là “Tình Yêu” một lần nhé!), lòng em vẫn luôn cảm ơn anh - cơn gió dịu nhẹ đã rải thứ gia vị đậm đà làm dậy hương cuộc sống em. Dù chỉ một thoáng thôi, nhưng đã để lại một kịch tính trong câu chuyện đời em, một quãng vút bổng trong bản nhạc tâm hồn em, một cao trào trong cuộc cách mạng lớn lên của em. Thế là quá đủ cho một cơn say nắng, đâu phải một trận yêu. Xếp anh vào một ô khác trong tim em nào! Đó là ô “người anh qúy báu” thuộc ngăn “gia đình thứ 2”.

Giờ thì em để lòng mình trống rỗng và chẳng còn hứng “say” thêm một lần nào nữa. Cộp mác “ế trong tư thế ngẩng cao đầu” cũng không đến nỗi tệ. Thưởng ngoạn tự do một cách tuyệt đối cũng có cái thú riêng của nó anh ạ. Em giỏi tự an ủi mình lắm, lúc vật vã nhớ anh, buồn vì anh thì em tự nhủ “Không sao! Có thế thì đời mới thi vị chứ”, lúc chẳng còn anh thì vẫn “Không sao! Mình tự do rồi và đời vẫn còn tươi lắm”

Kệ anh! Em sẽ tự trả lời 2 câu hỏi đó.
Hỏi: Tình yêu là gì?
Thưa: Đến cả Xuân Diệu - ông hoàng thơ tình còn phải bó tay mà thốt lên "làm sao cắt nghĩa được tình yêu?" thì em còn trăn trở chi cho mệt.
Hỏi: Bao giờ em mới biết yêu?
Thưa: Khi có ai đó đủ sức mở cửa trái tim em thêm 1 lần nữa. Em sẽ yêu. Đảm bảo.

Giờ thì em lại tự hỏi: “Nếu đọc bài viết này liệu anh có nhận ra nhân vật chính là mình không nhỉ?”.
Little Angel
12/04/2012
Bình luận:
Bài viết rất dễ thương, hy vọng gà công nghiệp em sẽ sớm tìm được người mở cửa trái tim thực sự nhá. Không bít anh trai nào nhà mềnh đã vô ý mở he hé đc trái tim của em nó mà lại "gà gà" chả bít gì nhỉ.
New hope
19 tuổi rồi cơ à, cái tuổi này mà đòi giấy chứng nhận iu cơ à, còn nhỏ lắm để đòi giấy đó đó em, anh đây còn chưa được cấp cái bằng chứng nhận đó nữa là... Tuy nhiên, nếu em cần giấy chứng nhận là độc thân, ế dài dài thì anh đây sẵn sàng, kaka. P/s: Anh thì đoán ra là anh nào rồi đó nhé... hối lộ anh thì sẽ không bị lộ còn không thì...
Phamsy
Hihi thắc mắc quá cơ! không biết ai là người "có 1 cái bụng tốt, 1 tâm hồn đẹp và nhan sắc bình thường" đã làm cho tiểu thiên thần nhà mình phải say nắng nhỉ? Chắc người này còn gà hơn cả gà công nghiệp nữa! ^^ khiến người ta say nắng thế kia mà chả biết gì! đúng thật là gà mà!
Ruacon
Chà chà, ẩn số này chắc phải để thám tử gia khám phá thôi, lại có một vụ án li kì hấp dẫn đây. Hi
Onlylove
Bạn ấy còn nói mềnh chớ: anh mà không biết thì chẳng ai biết! hoho, chả có nhẽ...
Phamsy
Chết rồi, Angle ơi, anh trót biết hắn là ai - ở đâu - đang làm gì - học gì và như thế nào rồi. Giờ sao ta, muốn nói ra quá ah!!! Anh với mấy người nữa mới 8 về chuyện của em được vài ngày, thì giờ đã có kết quả. Thôi thì - của đi thay thế hen, 1 ly sinh tố để giữ bí mật (giá quá rẻ)
Fami
Chà chà... cái này là gay lắm đây, không đơn giản đâu. Vì sự yên ổn trong gia đình, bảo đảm tình nghĩa huynh đệ của các men nhà ta. Anh xin mượn danh nghĩa của BDD, đứng trên lợi ích chung của cả gia đình: đề nghị em công khai rõ ràng, đầy đủ thông tin về gã đó ngay...
Cat bui
Đơn giản nhất là về Bãi Dâu hứng bão vào tẻn tò nói thật em nhỉ???
Cumeo
Khi đọc câu chuyện này, có thể anh chàng này không thể nghĩ mình lại là nhân vật chính của câu chuyện. Cũng có thể anh chàng này biết và nhận ra mình là nhân vật chính nhưng anh ta không nói ra bởi 1 lí do nào đó. Còn về 2 câu hỏi gà cn đặt ra. Leaves sẽ trả lời theo cách khác:
1/ Tình yêu là 1 điều kì lạ, nó làm con người cảm giác được nó nhưng nó lại khiến cho con người không thể định nghĩa được nó.
2/ Có thể gà cn đã biết yêu! (Vì nếu không yêu, gà cn sẽ không gọi anh ta là “Tình Yêu”).
Nếu cánh cửa trái tim của gà cn đã đóng lại thì sẽ có 1 ngày, 1 người nào đó sẽ đến gõ cửa để trái tim gà cn mở; nếu không được thì sẽ có người khác dùng chìa khóa vạn năng để mở; nếu không được nữa thì có người đến phá luôn cửa để vào @@! Biết đâu người khiến gà cn mở lại cánh cửa trái tim lại chính là “Anh” của gà cn.
Leaves
"Thưa: Khi có ai đó đủ sức mở cửa trái tim em thêm 1 lần nữa. Em sẽ yêu. Đảm bảo." Thích nhất câu này - Gửi tới Thiên Ân...
Fami
Cơ hội cho các ứng viên tiếp theo ^^
Phamsy
Cám ơn Angel vì bài viết dễ thương, đầy cảm xúc! Chị thích em rùi đó hihi. Đọc chuyện của em mà có đoạn chị thấy giống như chuyện của mình vậy, và chắc chắn là không ít con gái nhà mình cũng vướng vào cơn "chấn động" giống em vì một gã trai nào đó, nhưng không phải ai cũng dám viết ra như em đâu ^^. Chị thì chọn cách giải tỏa bằng cách 8 với con bạn thân, hoặc dại dột chơi trò nói thật với Thiên Ân rồi buộc phải "phọt" ra, ôi giời ơi ^^. Nhắn với em giai nào làm Angel say nắng: Nếu muốn thì mau bắt lấy cơ hội đi thôi, chị đoán là bé nó vẫn còn để cửa he hé đấy, đến muộn là bé khóa luôn cửa lại thì chỉ có đập đầu vào gối mà hối tiếc thôi nhé ^^. Tặng e giai bài hát để tỉnh tò này.

Haiduong1812
Thank chị "bầu"! Em like bài hát này rồi!! Sáng giờ nghe đi nghe lại mà vẫn thấy hay!!!
Picieo
Vì chỉ đạt 1 trong 3 mô tả, (mà lại rơi ngay vào cái cuối cùng mới đau!) nên đành chấp nhận: "Không phải anh, nào đâu phải anh, bởi vì anh ngày xưa chỉ không đẹp trai, và giờ đây thì anh mắc thêm bệnh 'tim'. Còn ngày mai thì sao, chẳng ai nào hay. Vì vậy nên giờ đây,..." tự tin với vị trí " ứng viên số 2"
Buiquan0707
“Không sao! Mình tự do rồi và đời vẫn còn tươi lắm”. like nhất câu này của em nè. He. Mà bạn Leaves là ai thế nhỉ? cách trả lời thấy giống giống nhân vật mà Angle nhắc trong bài đó nhỉ? hehe, Thiên Ân sắp có tin vui nữa gòi.
Xuanhiep
Tin vui từ em à Hiệp...kaka, anh đợi lâu lắm rồi đó.
Thocon
Tin vui đâu phải của em, hehe. Chả ai biết tin buồn của em ấy chứ.
Xuanhiep
Mọi người đừng tra khảo gà cn nữa! Hôm qua mọi người tra khảo gà cn thấy tội nghiệp lắm! Giờ mọi người đi tìm tung tích của lá nha! Tìm 1 chiếc lá trong muôn vàn chiếc lá!
Leaves
Ha ha ha... đọc xong mà toát hết mồ hôi. Chúa ơi! Thiên An... ko gì là ko thể. Hy vọng "ứng của viên" nhanh lộ diện để tránh mất đoàn kết "lội" bộ ha ha.
Flamboyant
Bài viết thật dễ thương!... những con người xã hội nhân văn luôn có những cái nhìn rất hay về tình yêu...like like
Sát thủ họ đậu
Sau thời gian tìm tòi, nghiên cứu, lá đã có phát hiện mới về manh mối của người dứng đằng sau. Cả 1 công trình dài hạn. Nếu muốn lá giữ bí mật thì cứ dẫn lá đi ăn chè @@! Nếu không thì lá sẽ "bật mí" "bí mật"!!!
Leaves
Chà chà! coi bộ vấn đề nan giải nhỉ? Giải quyết gấp không thì đi vào ngõ cụt mất! Bài viết của em làm anh suy nghĩ rồi đấy! Like mạnh!
Dotien
Bài viết này "đủ cũ" để anh suy nghĩ rồi, tội anh quá, không là có dịp thể hiện tài năng rùi...! Tiếc thật!
Buiquan0707
Buồn buồn k biết làm gì, đọc lại bài này tự nhiên hết buồn ngủ, khỏi động buổi chiều!
Cu meo
@Little Angel: tình cảm tới đâu rồi em. Cố lên em nhé. Chúc e và người ấy luôn hạnh phúc. PS: Nghe nói người ấy trước đây thích đi tu lắm, giờ nếu không tu đc cũng không sao, hi vọng sau này con cháu có nhiều người tu thì lại càng tốt nhỉ! Ước gì mình được như anh ấy. ^^
Quocbao

THIÊN ÂN TRONG MẮT EM

Thiên Ân được não bộ em tiếp nhận đầu tiên qua những “tiếng lành đồn xa”. Khi ấy, em đang trong giai đoạn chuẩn bị tinh thần làm sinh viên. Cái đầu không nhất quán của em khi thì định sẽ ở ẩn, không tham gia bất cứ 1 hoạt động nào cho an nhàn, tự do tự tại, bình ổn sống qua ngày, lúc thì lại muốn tham gia thật nhiều nhóm cho năng động, tiện thể mở rộng mối quan hệ dễ bề làm ăn sau này. Đang rối tinh tù mù trong mớ suy nghĩ biến thiên liên tục thì những lời quảng cáo bay bổng về Thiên Ân làm em nao lòng. Thiên Ân trong mắt em khi ấy chỉ có 3 đặc điểm cơ bản: vui, vui và vui. Vốn ham vui, nên chỉ trong tích tắc em quyết định: em là tín đồ tương lai của Thiên Ân.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, rồi cũng đến ngày em phải đi khỏi nhà, bị làm sinh viên thật. Những ngày đầu xa nhà, ko sách báo, ko laptop, em rơi vào thảm cảnh thất nghiệp lâm sàn, chỉ biết ngắm cái ktx vô hồn cho qua ngày, ngắm đến mòn con mắt mà ngày vẫn chưa chịu qua. Nhận từ tay 1 chị tiền bối 2 quyển nội san của Thiên Ân, em liền đọc ngốn ngấu như thể vừa được phát lương thực cứu đói. Chà chà… gương mặt Thiên Ân dần dần rõ nét đậm màu trong mắt em rồi đây. Không chỉ mang 1 màu vui vẻ nữa, gương mặt ấy khi thì mặn nồng tình cảm, lúc lại trĩu nặng tâm tư, khi hồn nhiên nhí nhảnh, lúc sâu sắc đến không ngờ. Thật là 1 gương mặt đa sắc thái, nhưng đặc điểm quan trọng nhất là tình yêu luôn rạng ngời trên gương mặt ấy. Em bắt đầu mường tượng về 1 Thiên Ân đẹp sáng láng, lý tưởng rạng ngời. Mà đời thường không đáp ứng đủ những gì em kì vọng. 

Cuối cùng em cũng được diện kiến Thiên Ân. Thiên Ân bằng xương bằng thịt, có thể in bóng lên 2 đồng tử long lanh lại làm em thất vọng quá đỗi, quả là 1 pha sụp đổ hình tượng ngoạn mục. Vẻ mặt sáng láng em vẫn tưởng tượng ngày nào lập tức vỡ vụn thành từng mảnh trong mắt em. Đó là khi lơ ngơ đi gặp Thiên Ân vào 1 buổi tập múa nho nhỏ, em thấy Thiên Ân đeo khuôn mặt hơi hơi lạnh lùng, thiêu thiếu sức sống, hiếm hoi lắm mới hắt lên được 1 tia nụ cười. Mà trời cũng tối quá, em chẳng nhìn rõ mặt Thiên Ân gì cả. Cảm giác lạc lõng trùm kín lấy em, em muốn thoát ra khỏi nó. Tạm biệt Thiên Ân, em về nhìn quyển nội san với ánh mắt đầy nghi ngờ. 

Thất vọng là vậy, nhưng em cứ ngoan ngoãn theo chị tiền bối đi gặp Thiên Ân hàng tuần, bắt đầu nhặt nhạnh được vài gam niềm vui, chút chút thánh thiện. Trong mắt em, Thiên Ân không còn lạnh lùng , nhưng vì lúc nào cũng ôm khư khư 1 nỗi nhớ nhà, cả ngày khóc lóc với nhớ thương, em chẳng còn tâm trí nào quan tâm đến Thiên Ân nữa. Cái đầu bảo thủ bắt đầu dụ dỗ em về ở ẩn, bỏ luôn Thiên Ân đi cho rồi. Thế mà chị tiền bối rủ em lại chẳng dám từ chối, cứ thế làm thành viên bất đắc dĩ, lẽo đẽo theo Thiên Ân đi tập múa, đi bán lịch, đi trại thần kinh… để rồi bị Thiên Ân “chinh phục” lúc nào ko hay. Thật nhẹ nhàng và đơn giản,là anh hỏi em có lạnh ko, chốc chốc lại hỏi em có mệt ko, khi em ngồi sau xe anh phóng vèo vèo trên đường mưa đi bán lịch. Là chị hỏi em ăn cơm chưa khi em đang mải miết lang thang trên mạng, chợt thấy mình cô độc trong thế giới thực. Là nụ cười thân thiện cậu dành cho tớ lần đầu tiên gặp mặt, nụ cười mang tên “mình làm quen nhé” thật là dễ thương đó cậu biết không. Đơn giản vậy thôi, Thiên Ân nhanh chóng khôi phục hình tượng trong mắt em, mon mem mò vào tim em như 1 tình nhân bí ẩn. Ngày qua ngày, Thiên Ân hồn nhiên ngự trị trong đó và dần dần đánh chiếm mở rộng diện tích lãnh thổ. Mỗi lần gặp gỡ là một lần Thiên Ân đẹp lên trong mắt em, lớn lên trong tim em, và giờ đã trở thành một phần cuộc sống của em. Thiên Ân là gia đình cho em trú ẩn, là cha thầy hướng dẫn em sống đạo, là cô giáo dạy em tập tành từng bước lớn lên trong trường đời, là người anh người chị cho em tin tưởng, học hỏi kinh nghiệm, là người bạn cùng em vui chơi, tâm tình. Thiên Ân! Khi xa em nhớ, khi gần em yêu. Vừa yêu em vừa thắc mắc: Thiên Ân là tuyển tập 1 cách ngẫu nhiên những tâm hồn dễ mến hay sao ý nhỉ? 

Thời gian qua đi sẽ cuốn theo nhiều đổi thay, mọi thứ đều có thể thay đổi. Nếu Thiên Ân đang ở hiện tại – xin hãy làm một người để yêu. Nếu Thiên Ân trôi vào quá khứ - xin hãy làm 1 thời để nhớ. Nếu Thiên Ân còn lẩn khuất trong tương lai – xin hãy làm một món quà từ thiên quốc để mong đợi...

Tín đồ nhỏ bé nhưng máu me của Thiên Ân giáo.
Little Angel
11/2/2012

Én thân! Én thương! Én nhớ!

*@~NHỮNG NỖI NHỚ ĐAN XEN~@*

Nhớ dòng sông nâu hiền hòa, uốn lượn nhẹ nhàng tựa hơi thở. Nhớ chuyến đò nhỏ đậm chất dân dã âm thầm chở bao ngỡ ngàng của những con người mới đến. 

Nhớ con đường đất quanh quanh ngập ghềnh. Hẹp ơi là hẹp! Một bên là nhà, bên kia là con kênh mi nhon xảy chân một cái là rớt tỏm xuống ngay.

Nhớ bầu trời sao thăm thẳm lấp lánh, nhớ những đêm trăng xém nữa thì tròn. Nhớ hàng phi lao kiêu hãnh xiên thẳng từng đường vào nền trời, còn rặng tre xa xa lại nhẹ nhàng đệm viền đăng-ten cho chiếc váy khổng lồ màu đen thẫm ấy.

Tôi nhớ Én.

Nhớ ánh mắt lờ đờ chẳng tinh anh, chớp rất chậm với hàng mi cháy nắng chẳng cong vút, nhưng thẳm sâu bên trong như cháy lên một nỗi khát khao. Khát khao yêu thương. Thương em lắm!

Nhớ hơi thở thật nặng những ngày cố (cha) mệt mỏi, nhớ những hồi chuông triệu tập lúc tối muộn vì... cố có gì đó để ăn. Yêu thương giản dị! 

Nhớ chất giọng vừa trong vừa ấm, cất câu kinh trầm bổng nhẹ bẫng cả lòng những chiều đến với Chúa. 

Nhớ giọt nước mắt em rơi ngày chia tay. Nhớ tia nhìn bám riết vào những chiếc xe đang khuất dần trên con đường nhuốm thẫm chia ly.

Nhớ... một nỗi nhớ khổng lồ nữa chẳng thể gọi tên. Những nỗi nhớ đan xen. Én ơi sao cứ lượn hoài hồn tôi, leng keng khuấy động những nỗi nhớ lao xao, kéo theo cả những nỗi buồn vô cớ ???

*@~ÉN-ÂN CHUNG SỐNG~@*

Một ngày sống của Thiên Ân tại cồn Én có thể được tường thuật như thế này:

*Có 2 lựa chọn cho thánh lễ buổi sáng: 1 là thánh lễ bắt đầu lúc 4h30 am tại thánh đường giáo xứ Cồn Én. 2 là lễ tại xóm chiếu kết thúc lúc 6h00 am. Phần lớn anh em nhà Thiên Ân chọn phương án 2. Thời khắc ban mai này luôn gắn liền với nhiệm vụ bất khả tranh chấp của phó nội. Điệp khúc nhẫn nại : “... (Tí, Tèo, Méo, v.v và v.v) ơi dậy đi lễ!!!” được thì thầm vào tai từng người hàng n lần, nhưng chỉ những ngày lễ trọng đại thì anh em mới rời xóm chiếu mà đi lễ giáo xứ Cồn Én. 

*Bữa sáng bắt đầu lúc 6h15, kéo dài khoảng 45’, đó là tiết học làm dâu của 3 nàng: Nở, Thị, Gà (Mai Ngọc Diễm, Phạm Thị Ngân, Ngô Ngọc Thanh Hiền) dưới tay chị cả Méo (Lê Thị Minh Thống) đào tạo. Xin 3 giây quảng cáo luôn là kết quả đạt được ngoài sức tưởng tượng. 

*7h00: tiết mục tập thể dục buổi sáng bắt đầu trong tiếng nhạc sôi động. Trò gập bụng được ưa chuộng nhất, dù biết ăn cơm xong gập bụng là phản khoa học, nhưng vì quá khao khát vòng eo thon gọn nên chị em nhắm mắt làm liều. 

*8h00: bắt đầu tiết học đầu tiên, 2 tiết trôi vèo đến 10h30. Nếu không đi dạy thì có các hoạt động ngoài lề như đọc sách, ngủ, trông thư viện, online, ôm mobie, ngồi tự kỉ, bắn gà, cứu thế giới,...

*11h30 ăn trưa sau khi phụ giúp cô bếp làm lặt vặt. Ăn xong và hoàn thành nghĩa vụ rửa chén thì được đánh 1 giấc. 

*2h00 đến 4h30 là giờ học buổi chiều của các lớp 9 đến 12. Toàn các lớp vận hành theo hệ thống giáo dục đặc biệt: 1 kèm 1 là tối thiểu, 1 kèm 3 là tối đa. 

*5h30 đánh chén bữa chiều, sau đó đi lễ nếu là thứ 3, 5, 7, đi đọc kinh nếu là thứ 2, 4, 6, đi về phòng nếu lười ^.^ 

*Buổi tối có 1 hoạt động chính đáng (vì ko biết làm gì), vui (khi đối thủ bị quỳ), khỏe (luyện đầu gối), có ích (phát triển tư duy), hấp dẫn (lên voi xuống chó liên tục) là... đánh bài. Từ 7h đến hơn 11h00 pm thì khò khò cùng nhau (nam nữ nằm đâm đầu vào nhau). Hoạt động bất thường là: tập hát cùng ca đoàn giáo xứ (riêng các giọng ca oanh tạc được miễn), tập múa máy, chơi đủ trò với bọn nhóc, dạo dạo ngắm trời ngắm đất, xuống bếp kiếm ăn nếu đói bụng, lên mái nhà ngắm trăng và tám... 

Chỉ ước đc sống lại một ngày như thế. Ôi nhớ quá đi thôi các chiến hữu của tôi ơi! Thiên Ân mình đã có khoảng thời gian chung sống thật tuyệt quá, để rồi “sẽ nhớ mãi nhớ mãi khi chúng ta xa nhau...”.

*@~BẦU TRỜI KỈ NIỆM MANG TÊN “ÉN”~@*

Còn nói về những kỉ niệm khó phai ấy à, có mà một lô một lốc nhé. Nào những chiều bon bon một hàng xe đạp đi tắm cồn, tắm bùn, bắt hến, bắt bum bum chang chang, ngắm mặt trời lặn khi đang đắm mình trong dòng sông đậm đà phù sa.

Rồi Tràm Chim với biết bao điều ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng nhất là chẳng có con chim nào cả. Rồi Gáo Giồng cũng làm thỏa lòng người sau khi giồng lên giồng xuống gần chết trên chiếc xe đạp vượt hàng trăm cây số, xuyên từ tỉnh nọ sang tỉnh kia. Một chuyến đi để đời với bao nhiêu là kì tích, bao nhiêu cảnh đẹp được thưởng thức say mê, ấn tượng nhất là những cánh đồng lúa bạt ngàn ngút ngát với đủ tông màu từ xanh non đến vàng sậm. 

Gì nữa nhỉ? Đi đò vừa đi vừa ca này; đi vườn trái cây hái ăn tại chỗ này; đi ăn da ua 1k/1 bịch với một lũ học trò phát thanh liên tùng tục nghe mà choáng váng cả đầu óc; đi thăm nhà dân, nghe kể chuyện mùa lũ mà chỉ biết há hốc miệng ngạc nhiên; đi bắt cua bị nó kẹp đứt tay, tối về luộc nó ăn thịt trả thù (cái này chỉ nghe kể).

Rồi một chiều tắm mưa phủ phê, khiêng nhau quẳng xuống hồ cá, nhúng lên nhúng xuống cho thấm đẫm hết những tinh hoa nơi thứ nước đen ngòm lâu năm; rồi những buổi lao động cùng giáo dân và thiếu nhi xây đài Đức Mẹ, nào khiêng gạch, khiêng cát, quét sơn, trồng cỏ, trộn bê tông đổ bê tông khiêng bê tông... hăng hái đến lạ. Hoạt động tất yếu phát sinh sau đó là những tối nằm xếp cá mắm mát-xa cho nhau. Toàn thân. Từ đầu đến chân. Một cảm giác rất yomost!

Én ơi! Sao mà yêu đến thế?! Chưa đầy 1 tháng tôi được ấp iu trong đôi cánh Én mà sao khăng khít đến thế, bền chặt đến thế?! Ngay ngày đầu đặt chân xuống mảnh đất nhỏ bé này tôi đã biết sẽ khó dứt bước ra đi mà. Giờ thì Én đã hóa thành kỉ niệm thật rồi. Một bầu trời kỉ niệm bao la mà tôi sẽ mãi cất giữ cẩn thận ở trong tim. Yêu lắm những tình cảm trong veo các em dành cho tôi vô điều kiện, nhớ hoài những mối chân tình anh em mình vun đắp suốt thời gian chung sống bên nhau. Luôn ước mong những kiến thức chúng mình mang lại sẽ giúp ích đc phần nào cho con đường học vấn ngun ngút cheo leo của các em. 

“Một con Én không thể làm thành mùa xuân”. Đúng! Nhưng có thể làm thành một “mùa hè thiên đường”.

Little Angel
10/9/2012


Cả tuần nay bận rộn với mấy bài kiểm tra giữa học phần + tìm tài liệu cho bài tiểu luận, thuyết trình về đề tài "Tình yêu SV" nay mọi chuyên ổn nên có thời gian nhớ về chuyến dã ngoại vừa qua. Tự nhiên cảm xúc dâng trào làm đc mấy bài thơ này.


Bài 1:
Biển xanh sóng vỗ gọi mời ta,
Đồi cao lộng gió chân trời xa,
Bơ vơ tượng Chúa giang tay đứng,
Cứu lấy thế nhân tội gian trần!

(^.^) (^.^)

Bài 2:
Trời cao biển rộng bao la,
Sóng sao cứ mãi từ xa đập vào.
Đằm mình nước biền dâng trào,
Mặn mà thắm thiết ngấm vào trong tim.

(*+*) (*+*)

Bài 3:
Bãi Dâu mẹ đứng giữa trời,
Ẵm con nhìn xuống biển đời gian nan.
Đường Thập Tự khó muôn vàn,
Mỏi chân con bước trong ngàn yêu thương.
Picieo
25/02/2012
Bình luận:
Cám ơn Picieo nha. Công nhận người ròm ròm mà làm thơ hay ghê. May mà bị Bà Già Áo Xanh phát hiện và bắt chia sẻ cho cả nhà, không thì thơ nó mốc lên luôn rồi. Cả nhà ơi, vào ủng hộ bé Picieo nào, và bắt chước gương của Picieo làm cho nhà mình càng ngày càng xôm tụ lên bằng những bài viết và chia sẻ của chính mình.
Toots
Kaka. Chú mày được lắm, hảo thơ, hảo thơ... cứ thế mà phát huy nhé. Thấy chú làm thơ hay máu anh cũng sôi, hum đó cảm ơn chú nhiều lắm, muốn làm tặng chú một bài, tiếc là ngôn từ không đẹp nên đừng chê cười... hoho.
Chú làm thơ như lời non núi thở
Anh đọc mà thấy khoé mắt lệ cay (xạo cho nó suôn vần thôi)
Nhớ tinh sương chú cùng anh leo núi
Để dọn đường cho mấy nhóm leo sau
Người chú cao, chân tay chú lại dài
Leo như chạy làm anh theo đứt ruột
Trong câu chuyện của gió rừng và đá núi
Có hai thằng sơn tặc thật dễ thương
Đối mặt nhau khó nói lời tình nghĩa
Nay tặng chú ba chữ “người anh em”!

(hoho...thơ con cóc, đúng là thơ con cóc)
Cát Bụi
Chuẩn, ku này lắm tài thiệt, các bé gái Thiên Ân còn không mau nhanh tay thì hết cơ hội ak.
Ti_cuoi2010
Cám ơn bài thơ dễ thương của Cát Bụi. Khâm phục! Nhờ bài thơ mà mình biết thêm sự cộng tác âm thầm của các thành viên khác, và cũng nhận ra sơ xuất khi chưa quan tâm đủ đến bữa ăn của những chiến sĩ âm thầm này.
Toots
Có gì đâu mà phải lo lắng chi cho mệt BGAX ơi, tụi nó thanh niên trai tráng cả nên để tụi nó chịu đắng chịu khổ tí cho quen dần đi. Đời còn nhiều cái đắng cái khổ còn khốn nạn hơn thế nữa mà.
Oklahoma

Phượng đỏ xòe tán vươn mình chen lấn giữa núi rừng xanh mát, như thắp lên những nhúm lửa rạo rực báo hè sang. Màu đỏ làm lòng ta rạo rực quá! Vũng Tàu ơi!

Vũng Tàu à! Giữa ta với mi có biết bao mối tơ vương mà chỉ một người mới biết. Lần đầu gặp mi, ta chỉ là một con nhóc tí hin, chẳng thể ghi rõ hình mi vào thước phim kí ức của ta ngoài một mái tóc xanh luôn gợn sóng và buông thõng đến tận chân trời. Đó là lần thứ nhất.

Khoảng 10 năm sau, bỗng một ngày đẹp trời mi trở nên đặc biệt, rất rất đặc biệt đối với ta. Chỉ cần nghe văng vẳng đâu đó hai chữ “Vũng Tàu” là tim ta lại rộn rã những bước nhảy quickstep vui nhộn (ai nghiền “Bước nhảy hoàng vũ” chắc biết ^^). Còn tượng Chúa dang tay trên núi Tao Phùng là nơi ta khao khát được đặt chân đến hơn bất kì nơi đâu, như thể đó là mục tiêu tối thượng của đời ta vậy.

Lại ba năm sau nữa, mi chẳng còn nghĩa lý gì với ta cả (đừng trách ta phũ phàng, vì mi ko biết chuyện gì xảy ra đâu). Và ta đến thăm mi lần thứ hai. Ta chẳng được đắm mình sảng khoái trong biển tóc vĩ đại của mi, nhưng chiếc áo choàng đính những tinh tú lấp lánh mà mi khoác đêm đó đã hút hồn ta, hút cặp mắt ta dán chặt vào mi không thể rời. Lần ấy, lòng ta nháo nhào một hỗn hợp sinh tố cảm xúc mà ta dám chắc chẳng một chuyên gia nào phân tích nổi. Đương nhiên mi cũng chẳng hiểu nổi.

Chẳng bao lâu sau ta lại gặp mi, lần thứ ba đấy nhé. Thật không ngờ, mi kéo bão gọi gió oánh ta tới tấp, oánh tơi tả đến mức quần áo ướt nhem, chân tay đau rát, toàn thân run lẩy bẩy, mắt cay xè không mở nổi. Mi ghét ta à? Mi hận vì bỗng dưng ta thờ ơ với mi sao? Mi thật vô lý. Mi có biết chuyện gì đã xảy ra đâu mà nhẫn tâm dùng bão đuổi ta về.

Ta dừng chân dưới núi Tao Phùng, xuyên ngàn làn mưa ngước lên nhìn tượng Chúa dang tay. Không gian quanh ta quay cuồng, toàn thân ta lại bất động, ta đứng trân trân như một tên khùng bị đóng băng trong cơn mưa. Đây sao Vũng Tàu ơi? Nơi hàng tỉ lần ta khao khát, hình dung, mường tượng. Là đây à? Sao đời trớ trêu quá! Đợi khi người ta hết thèm rồi mới cho. Mà lại cho nhìn và ngửi chứ ko cho nếm, ta không thể trèo lên tượng Chúa được vì mưa bão.

Cũng chẳng bao lâu sau đó, ta lại gặp mi, ồ chỉ mới hôm qua đây thôi mà. Mỗi lần gặp ta mi lại hóa thân thành người khác hay sao vậy. Lần này mi bỗng hóa thành tiên nữ đẹp đến từng milimet. Ăn ở cùng mi hai ngày mà ta ước đc ở lại cùng mi thêm hai năm nữa. Lần đầu tiên, từ độ cao lý tưởng, ta tận mắt chiêm ngưỡng bức tranh phượng đỏ in màu trên nền biển xanh dính liền với bầu trời cũng xanh một màu. Lần đầu ta được thượng đế đặt trên một mỏm đá, dưới bầu trời đêm đầy sao, giữa ngàn con sóng ì oạp, trong vạn nàng gió miên man. Cũng là lần đầu tiên, ta đứng trên cánh tay Chúa, câu nói hài hước: “Ở trên đó mát lắm, gió thổi mún bay đầu lun” vọng về từ tận miền kí ức sâu thẳm nào. Gió mát thật, nhưng đầu ta vẫn còn ngoan ngoãn nằm trên cổ đây này, Người ơi! Xót xa quá!
Little Angel
22/05/2012
P/s: Biết là bài viết khùng khùng nhưng chẳng biết tái bút sao để giải thích cái sự khùng của mình.

Bình luận:
Cứ khùng khùng như vầy cũng được nhé Little Angel.  Em cũng không cần giải thích cái sự khùng của mình đâu, vì chả ai nghe những lời giải thích của người khùng, herher. Với lại, nói về cái gọi là tình yêu thì nhà mình cũng khùng nguyên dàn luôn.
Phamsy
Khùng trong yêu thương, khùng trong hạnh phúc... ta muốn không khùng cũng không được. Cám ơn em vì đã to gan dám khùng cùng Thiên Ân!
Cat Bui
Khen bài này hay nữa thì người ta nói anh thiên vị mất Little Angle, thôi khen hơi hay vậy nha em. Khùng quá ah!
Ti_cuoi2010

Cơn mưa bất chợt đến đổ lên mái tôn công ty nó, Nó cố chồm người và ngước nhìn ra bên ngoài thông qua cái cửa sổ bằng kính để xem tình hình cơn mưa như thế nào, không biết mưa có lớn lắm không, không biết nó có kéo dài đến chiều tối không nữa vì nhìn trời sao mà đen tối thế. Nó nghĩ không biết kiểu này tối nay cả nhà nó có thể có một đêm yên lành để tập văn nghệ, tập hát và sau đó là hú hí một chút không nữa. Cái cảm giác lạnh lạnh tự dưng lan tỏa trong con người Nó dù rằng nó đang cảm thấy trời khá nóng và muốn vào nhà tắm và gội qua một chút cho bớt cái cảm giác nóng này.

Tự dưng trong hoàn cảnh này, Nó chợt nhớ về bài Tin Mừng hôm qua và hôm nay cũng đồng thời nhớ về cái chủ đề “Âm sắc” của gia đình bé nhỏ thứ hai của Nó.

Tin Mừng hôm qua và hôm nay đều diễn ra trong một bối cảnh chung là sự lo lắng, lo sợ của các Tông Đồ và các môn đệ sau cái chết đầy đau thương của Chúa Giêsu. Cái lo lắng, e sợ đó đã làm cho tâm hồn các ông trở nên “lạnh” đến đóng băng để rồi không thể nhận ra Ngài khi Ngài sánh bước cùng các ông trên con đường Emmau, “lạnh” đến nỗi nghĩ Ngài là ma khi Ngài hiện ra với các ông. Cái lạnh đó được sưởi ấm bằng hành động bẻ bánh rất quen thuộc của Chúa Giêsu và bằng chính con người của Ngài bằng xương bằng thịt hiện ra với các ông để các ông cùng ngắm, cùng sờ. Sự xuất hiện của Chúa Giêsu đã làm cho tâm hồn các ông ấm lòng dù rằng hiện nay chính bản thân các ông vẫn còn lo lắng và sợ hãi.

Cái cảm giác lạnh, lo lắng cũng xuất hiện trong người Nó. Sẽ là rất khập khiễng khi nó đem đi so sánh với cái lạnh, cái lo lắng của các môn đệ Chúa khi xưa những bản thân Nó lại thích thế. Cái lo lắng của Nó là khi nhìn trời đang mưa, khi nhìn bầu trời đầy u ám mà tối nay nhà Nó có một buổi tối rất là quan trọng. Giờ đây nó muốn một ai đó như sự hiện diện của Chúa với các môn đệ để làm cho cõi lòng “lạnh giá” kia ấm lên, hay là một cái gì đó thoáng qua bản thân Nó để có thể sưởi ấm bản thân Nó. Nó chợt nghĩ đến cái bài múa tối nay nó sẽ tập cho cả nhà để chủ nhật này diễn, nó chợt nghĩ đến các món ăn mà nó sẽ được thưởng thức tối nay… mọi ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu nó và nó dần cảm thấy “Âm sắc” hơn một chút. Nhưng mọi thứ đó vẫn chưa đủ làm cho cái cảm giác lo lắng của Nó tan biến, không biết rồi trời sẽ sao, hôm nay đã thế rồi không biết thứ 7 và chủ nhật thì sao nhỉ, mọi thứ suy nghĩ trong đầu Nó giờ đây như rối bời dù rằng nó đang ngồi ở công ty làm việc. Cái cảm giác này làm Nó vô cùng khó chịu thế là nó bắt tay vào việc viết một bài “tám dóc” như thế này để Nó có thể cảm thấy “Âm sắc” hơn khi một ai đó đọc qua và có thể cười cũng như có thể bình loạn về cái bài này. Đối với Nó, quan điểm là đem lại niềm vui cho người khác nên cảm giác lạnh này sẽ tan biến nhanh khi ai đó trông thấy nó hay đọc 1 bài viết ngộ ngồ của Nó và cười. Nó cũng muốn trở thành như hai môn đệ trên đường Emmau kia sau khi nhận ra được Chúa sẽ chạy thanh nhanh về nhà và loan tin vui này cho những người anh em của mình. Nhưng với Nó, Nó thích âm thầm và lặng lẽ hơn. Một chút gì đó giờ đây đã làm trong con người Nó ấm hơn, có lẽ là vì cái bài viết chẳng đâu ra đâu này nhưng với Nó giờ Nó đã hiểu hơn đâu là “Ấm”, đâu là “Âm sắc”. Lục lọi trên mạng nó thấy như thế này về cái gọi là “Ấm”

- Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người mà bạn yêu thương.
- Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo.
- Ấm áp không phải là khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn, “Có lạnh không?”
- Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn
-       Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.
- Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ (là người bố thân yêu của bạn chăng?)
- Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về… Có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: "Chúc ấy một mùa đông ấm áp.

Với Nó, trong cả những phút tưởng như “lo lắng, lạnh cóng” đó nó vẫn nhận ra được một sự ấm áp lạ kì tận sâu trong mà chỉ có Nó cảm nhận được. Hơn nữa, Nó cảm nhận được nhiều hơn thế nhưng sẽ chẳng thể thành lời được 1 câu nào, và vì nó tin tưởng nơi Chúa nên với Nó giờ đây đã ấm hơn nhiều lắm rồi. Thôi thì, với Nó “Âm sắc” thế là đủ rồi…
Thỏ con
12/04/2012
Bình luận:
Ôi...cụ Thỏ đa sầu đa cảm nhà mình... Ước gì em cũng đc như anh, có thể viết tất ra tất cả những suy nghĩ của mình dù là nhỏ nhất để mọi người cùng chia sẻ... như thế mọi người đọc vô và sẽ cảm thấy đc "âm sắc" lây ^^ Thanks kiu anh nhiều nhiều.
New Hope

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.